Bạn đang xem: bài thơ hay về thầy cô

Tất cả chúng ta ai cũng từng có những quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp ngồi trên ghế nhà trường bên cạnh thầy cô và bạn thân. Những kỉ niệm đó khiến tất cả chúng ta bồi hồi mỗi khi nhớ về, công ơn thầy cô lớn như trời biển luôn dìu dắt tất cả chúng ta nên người. Hãy thổ lộ xúc cảm của mình thông qua những bài thơ hay về thầy cô dưới đây nhé!

Những bài thơ hay tặng thầy cô nhân ngày 20/11

Hoa nở trên lối ưu tư

Dòng đời khéo chọn nghiệp duyên

Mang đò tri thức con thuyền nhân văn

Ươm cây từ đất khô cằn

Một đời lo nghĩ, khuyên răn “nết người”!

Tâm hồn chăm bón tốt tươi,

Tưới câu nhân nghĩa, bao người nên danh.

Con thuyền vượt sóng chòng chành

Mái chèo lúc mỏi, liêm thanh dặn lòng!

Khơi dòng câu cá nước trong

Bất công chưa hết! Chạnh lòng niềm mơ

Dòng sông luôn có bờ bến

Người đi còn nhớ, người mơ…đợi gì?

Một đời tận tụy, tâm tri

Phấn vương khóe mắt để vì tương lai.

Hiền nhân, tài chí, nghiệp dài,

Cho đời hoa nở ngày mai – Ơn Người!

Cô Thầy Tôi

Trong trường vất vả dạy đàn con

Chẳng ngại gian lao quãng thân mòn

Ló sáng rạng đông cơm mãi vội

Về đêm lịm tắt bữa chưa ngon.

Lặng lẽ hướng dẫn ơn luôn nhớ

Lặng lẽ khuyên răng nghĩa vẫn tròn

Áo đẫm mồ hôi toàn bụi phấn

Cô Thầy khổ nhọc tựa ngàn non.

(Tứ Gia)

Tri ân người lái đò

Tri thức ngày xưa trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô thầy!

Người mang ánh sáng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều sang bến đây?

Đò đến vinh quang nơi đất lạ;

Cám ơn người đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi trong dạ…

Người đã hỗ trợ con vượt đắng cay!

(Nguyễn Trung Dũng)

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bờ bến,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người mang…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy mang bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy mang tiếp những đò đầy qua sông…

(Thảo Nguyên)

Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của một thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô mang con gõ cánh cửa cuộc sống

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con, một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Thân mật nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu tư

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bạt ngàn.

Khi những ngày cuối của thời học viên sắp qua

Con mới giật mình nhận thấy một điều nho nhỏ

Một tình thương bạt ngàn và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ chúng con.

(Hiệp Hòa)

Không đề

“Mãi mãi bên con tiếng của Thầy vang vọng.

Đã xa rồi mà con ngỡ ngày hôm qua.

Bài giảng của thầy như chắp cánh ước mong,

Cho con cất cánh khỏi vùng trời cổ tích.

Có những lúc thầm lặng con ngắm,

Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn…

Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm,

Sao thấy được nổi lòng thầy cùng năm tháng.

Đã qua rồi một thời và con đã lớn.

Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô.

Lời trả lời cho con không đang là ẩn số

Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bạt ngàn.

Ở nơi xa theo hương cất cánh của gió,

Con gởi lòng mình tôn kính đến thầy yêu”.

Người đi dệt ước mong

Chiều buông rộn tiếng ve ngân

Bước chân thầy bỗng chững lại đường xưa

Một đời dệt thảm ước mong

Để em có một tuổi thơ huy hoàng.

Đò đầy gánh ước mong sang

Đổ về bến hẹn vững vàng thầy trao

Thời gian tựa giấc giấc mơ

Quay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông.

Cảm ơn bao ước mong hồng

Dưỡng nuôi ý chí khó không chịu lùi

Ngày hôm nay vững bước đường đời

Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

(Tiêu)

Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì phải nhớ nguồn

Ăn quả thì phải nhớ người trồng cây

Dạy ta biết chữ ngày hôm nay

Thành người có ích công cô ơn thầy.

Lỡ yêu thích nghiệp lái đò

Chỉ mong truyền dạy học trò thành công

Thầy cô nào chẳng mong trông

Chúng con phải nhớ ghi lòng tạc ơn.

Dạy từng đứa trẻ thành Nhơn

Truyền từng bài giảng phấn mòn cổ đau

Chỉ mong trò hiểu thật mau

Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng.

Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừn

Thầy cô vẫn dạy trò cưng của mình.

“Qua Sông thì phải lụy Đò”

Mấy ai qua khỏi nhớ Đò ngày xưa

Người chèo dẫu có nắng mưa

Vượt qua sóng dữ, vẫn mang học trò.

Cúi đầu xin lỗi thầy cô

Lâu rồi con cũng quên đò từng mang

Chữ đầy sợ nói thêm thừa

Công lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn.

Ru lại ơn thầy

Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy

Lời ru cất cánh bổng tự ngày thơ dại

Thầy cầm tay viết ι tờ

Dạy con đạo lý sống cho ra người.

Một đời cần mẫn thầy ơi

Mang bao thế hệ tới bờ tương lai

“Nửa chữ cũng vẫn là thầy”

Lời ông cha dạy có sai khi nào.

Dẫu đời chưa đẹp như mơ

Tình thầy cô với học trò bền vững

Tóc con giờ đã mất màu

Lại ru cháu cũng từ câu ơn thầy.

Chúc mừng thầy cô

“Muốn sang thì bắc cầu Kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”

Lời ca văng vẳng đâu đây

Nồng thơm hương sữa dâng đầy khát khao

Dù cho xa mãi phương nào

Ân tình thầy dạy làm sao quên lời.

Dù cho đi bốn phương trời

Nghĩa nhân một thuở vĩnh viễn không quên.

Người lái đò

Suốt một đời mang đón khách qua sông.

Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?

Vẫn ngược xuôi, dù gió mưa hay nắng

Tiễn người đi… biền biệt chẳng về thăm.

Vẫn lặng lẽ, bằng toàn bộ cái tâm

Vì sự nghiệp trồng người đầy cao thượng

Đôi dòng thơ, thay cho lời cảm tạ

Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe bình an.

Mong thầy cô luôn hạnh phúc tràn đầy

Nghĩa thầy trò suốt đời ghi khắc mãi

Sau bao năm con trở về tìm lại

Bến sông đây, người mang đò giờ đâu?

Dẫu thời gian có làm bạc mái đầu

Tình thầy trò chẳng khi nào phai nhạt

Bỗng trong lòng một nỗi buồn man mác

Thầy cô đâu giữa trăm vạn nẻo đường?

Trường Giang(Sưu tầm)

Những bài thơ hay tặng thầy cô do các trò sáng tác

Tri ân

Thu tàи trờι đã sang đông

Bồι hồι tấͼ dạ nhớ mong cô thầy

Ngườι trao khát vọng ngày hôm nay

Chắρ cho đôi cánh em cất cánh vàσ đờι

Bao chuyếи đò lặng không lờι

Ươm mầɱ xanh tốt rạng ngờι tương lai

Bên trang giáσ άи miệt màι

Hao gầy tâm huyết năm dàι tháng qua

Từng câu từng chữ ê α

Bao lờι dạy dỗ thiết tha nồng nàи

Mõι mòи khuya sớɱ gian truân

Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặи lòng

Bao thế hệ đã sang sông

Thầy cô luôn mãι vọng trông theo cùng

Mặͼ cho mưa gió bãσ bùng

Vẫи âm thầɱ thắρ sáng vùng trờι mơ

Ngày hôm nay kính dệt vầи thơ

Tri ân hai tiếng… vô bờ khắͼ ghi

Nẻσ đờι dẫu có thịnh suy

Dù bao gian khó mãι ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáσ ngày hôm nay

Kính dâng lờι chúͼ cô thầy muôn nơi

An khang hạnh phúͼ rạng ngờι

Gia can êm ấɱ trọи đờι yêu thương

Dẫu cho cách trở ngàи phương

Lòng hoàι khắͼ khoảι vấи vương cô thầy.

THẦY CÔ

Thầy chính là những vì sao thắρ sáng,

Là đèи đường soi rạng lốι em đi.

Còи cô là ngườι mẹ hiềи phú quý

Mà trờι dành để dạy dỗ chúng em

Mỗι năm chỉ có một lầи

Hai mươi, mườι một, ngày dành Thầy cô

Họͼ trò bao nét điểɱ tô

Khăn tơ, άσ lụα, kéσ vô chúͼ mừng

Trờι thu nắng đẹρ tưng bừng

Đứα thì hoa huệ, đứα thì cúͼ xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọͼ Thầy Cô dỗ dành

Bây giờ, giờ phút mỏng manh

Chúng em họρ lạι, kính cô, kính thầy

Ngày vui nhà giáσ sum vầy

Mong thầy cô khỏe, trồng ngườι tiếρ sau.

20 – 11 ở xa

Nhân ngày nhà giáσ nướͼ ta

Em ở xa quá, thiếu hoa tặng thầy.

Mấy lờι, mộͼ mạͼ, vơi đầy

Xin thày cô chớ có rầy la em.

Lờι đầu em nóι rất thèɱ

Về trường thăm lạι góͼ em hay tè

Chỗ ấy có một cây me

Trồng đi trồng lạι vẫи què chẳng lên.

Nhớ hồι em vẫи ngồι trên

Con ngựα gỗ mít ở bên lớρ chồι

Em phi đượͼ có mấy hồι

Bỗng đâu nướͼ ở chỗ ngồι chảy ra

Cô thấy, cô quát, cô la

Làɱ em sợ quá, nướͼ ra càng nhiều

Em thề em chẳng nóι điêu

Cô thay quầи άσ, sáσ diều lộ ra

Cô lấy khăn sạch cô xoa…

Ngày hôm nay nghĩ lạι … ui da… ngượng ngùng.

Bây giờ em họͼ lớρ Trung

Cấρ giống nhớ lạι … thẹи thùng cô ơi.

Càng nghĩ lạι càng không ngơi

Nhớ sao một thuở ở nơi trường làng

Cô dạy cáͼ cháu hát vang

Bàι ca con trẻ, lờι vàng thấɱ sâu.

Nên giờ ở tậи nơi đâu

Em không quên đượͼ công đầu thày cô.

Nhân ngày cả nướͼ tung hô

Chúͼ mừng nhà giáσ em tô thêm lờι

Chúͼ cô khỏe cả cuộͼ đờι

Chúͼ cô mãι trẻ, tuyệt vờι như xưa

Cô nàσ đã lớи mà chưa

Có chồng, sớɱ có ngườι mang đóи liềи

Cô nàσ giờ vẫи ίt tiềи

Mốt mai, sau giấͼ mơ tiên vàng đầy.

Lờι cuốι xin chúͼ cáͼ thầy

Cáͼ cô hạnh phúͼ ngất ngây men nồng.

Em xin hứα trướͼ lậρ Đông

Về thăm trường cũ .. đềи… trồng cây me.

Giờ thể dục

Cô em như một cô Tiên

Đôi tay như dải lụa mềm cất cánh cất cánh

Trong giờ thể dục sáng nay

Nhạc vui rộn ràng hăng say luyện rèn

Chúng em ngày một lớn lên

Học tập chăm chỉ thêm niềm yêu Cô

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Dòng sông của mẹ đường cày của cha

Khởi đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng xếp sau cuộc sống

Tuổi thơ em có một thời

Ước mong thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mong đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Đoạn đường thầy ngỡ thỉnh thoảng

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc sống các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

Bụi Phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi

Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi

Trường xưa cánh phượng ngày nao đã

Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

See also  Danh Ngôn Về Thành Công (100+ Câu Nói Truyền Cảm Hứng) - những câu nói về thành công

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn

Viết lên đôi chữ cười vui vẻ

Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây

Rớt cất cánh hồn phấn tan từng mảnh

Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !

Bụi thời gian cứ cất cánh theo gió

Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường khổ sở hóa mong manh

Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã

Giảng giải từng câu thiếu niên thành…………

Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao

Bụi trần phấn toả mau phai thắm

Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu

Tóc người xưa cũng chen sợi bạc

Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi

Phút giây ngày ấy như sống lại

Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa

Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt

Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh

Thầy – Cô nâng sách tay dìu dắt

Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương

Còn lưu luyến Bạn – Thầy – Cô mãi

Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương

Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của 1 thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô mang con gõ cánh cửa cuộc sống

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con, một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Thân mật nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu tư

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bạt ngàn.

Khi những ngày cuối của thời học viên sắp qua

Con mới giật mình nhận thấy một điều nho nhỏ

Một tình thương bạt ngàn và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ chúng con.

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bờ bến,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người mang …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy mang bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy mang tiếp những đò đầy qua sông…

Nhớ gia sư trường làng cũ

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc α ê

Thương gia sư cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ khờ dại

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ ι nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng này là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo này là những viên phấn trắng

Và thầy là người mang đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với toàn bộ tin yêu …

Cô ơi

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời giáo dục của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn ràng…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như giấc mơ

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Khi nào tái ngộ cô?!

Nắng ấm sân trường

Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương

Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng

Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng

Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ.

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ

Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa

Và cả gió cũng biết mê thơ nữa

Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm

Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít

Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít

Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

Em ngồi yên uống suối mật trong lành

Thời gian như dừng trôi không bước nữa

Không gian cũng nằm yên không dám cựa

Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang

Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm

Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng

Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người…

 Không đề

“Mãi mãi bên con tiếng của Thầy vang vọng.

Đã xa rồi mà con ngỡ ngày hôm qua.

Bài giảng của thầy như chắp cánh ước mong,

Cho con cất cánh khỏi vùng trời cổ tích.

Có những lúc thầm lặng con ngắm,

Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn…

Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm,

Sao thấy được nổi lòng thầy cùng năm tháng.

Đã qua rồi một thời và con đã lớn.

Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô.

Lời trả lời cho con không đang là ẩn số

Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bạt ngàn.

Ở nơi xa theo hương cất cánh của gió,

Con gởi lòng mình tôn kính đến thầy yêu”

Lời cảm tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc sống nghiêng ngả

Để một lần nhớ lại mái trường xưa

Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi mang

Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng

Trưởng thành này có bóng hình ngày hôm qua

Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa

Vận dụng – chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ

Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi

Bài học đời đã học đc những gì

Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới giấc mơ bằng trái tim ấp ủ

Để cây đời có tán lá xum xuê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê

Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt

Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.

Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng

Là đèn đường soi rạng lối em đi

Còn Cô là người mẹ hiền phú quý

Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Hiện thời vài phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau

Mãi trong tôi, ngôi trường ấy

Ngày nào còn bỡ ngỡ

Loay hoay trước cổng trường

Chưa một tí bâng khuâng

Với ngôi trường mới ấy

Mấy hàng cây phượng vĩ

Mấy gốc lá bàng to

Hình như muốn thầm thì

Bạn ơi vào đi nhé!

Kia rừng dương vẫy gọi

Hoà quyện tiếng chim chuyền

Như một khúc giao tình

Cùng đón chào bạn mới.

Vậy mà giờ thấm thoát

Đã bao niên học rồi

Ngôi trường ngày nào ấy

Là một phần trong tôi.

Cũng hàng cây phượng vĩ

Cũng mấy gốc bàng to

Giờ là bạn tri kỷ

Ngày nào cùng có nhau

Mỗi khi lá xào xạc

Như những nốt nhạc vui

Cùng hoà vào điệu hót

Của lũ chim trên cành.

Đến khi hoa phượng nở

Đỏ rực cả sân trường

Cũng là khi ve khóc

Cho tình bạn chia tay

Ôi! Mái trường yêu dấu

Ôi! Thầy cô thân yêu

Chắp cho tôi đôi cánh

Cất cánh cao trên đường đời.

Thời gian sao nhanh quá

Đã bao năm xa trường

Nơi phương xa xứ người

Nhìn cảnh nhớ trường xưa.

Tôi mong ước một ngày

Được về lại trường xưa

Tìm lại chút kỷ niệm

Của một thời mộng mơ.

Đừng nhé thời gian ơi!

Đừng phủ mờ kỷ niệm

Đừng phủ lớp rong mờ

Để còn mãi trong tôi!

Những bài thơ về thấy gia sư ý nghĩa nhất

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Dòng sông của mẹ đường cày của cha

Khởi đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng xếp sau cuộc sống

Tuổi thơ em có một thời

Ước mong thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mong đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Đoạn đường thầy ngỡ thỉnh thoảng

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc sống các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

Nhớ gia sư trường làng cũ

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc α ê

Thương gia sư cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ khờ dại

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ giấy nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Cô ơi

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời giáo dục của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn ràng…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như giấc mơ

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Khi nào tái ngộ cô?!

Vô đề

Tri thức ngày xưa trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô thầy!

Người mang ánh sáng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều sang bến đây?

Đò đến vinh quang nơi đất lạ;

Cám ơn người đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi trong dạ…

Người đã hỗ trợ con vượt đắng cay!

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển trận mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Kính tặng các thầy cô

Mừng ngày nhà giáo Việt Nam

See also  Tất Tần Tật Về Bạch Dương (21/3 - cung bạch dương là tháng mấy

Đường quê, ngõ phố tràn đầy sắc hoa

Trò vui ríu rít hát ca

Nét mặt tươi rói, ôm hoa tặng thầy

Thầy vui cảm súc tràn ngập

Nhận hoa mà để lòng thầy nở hoa

Tình thầy nhân ái bạt ngàn

Yêu trò dậy dỗ như cha mẹ hiền

Mong trò học giỏi mãi lên

Là người có trí làm ra cơ đồ

Thầy luôn mong mãi ở trò

Học tài tu đức, suốt cho cuộc sống

Chúng em luôn nhớ mãi lời

Thầy cô dậy dỗ suốt đời không quên

Thầy cô khơi trí tuệ lên

Thổi vào hồn trẻ, dệt nên thành người

Thầy cô nghề rất tuyệt vời

Thanh cao, xã hội mọi người tôn vinh

Tiên học lễ, hậu học văn

Tôn sư trọng đạo, ngàn năm lưu truyền

Nước nhà có tiến mãi lên

Là nhờ có học, mới nên nước giầu

Hiền tài, nguyên khí đi đầu

Quốc gia vẫn mãi thiếu cầu, cần cung

Thầy cô là chốt khơi thông

Tổ quốc, xã hội vẫn mong vẫn chờ

Văn minh khai phá từng giờ

Thầy cô trách nhiệm cầm cờ tiên phong

Mong rằng quốc gia thành công

Sánh vai cường quốc, với cùng năm châu

Vinh danh với những công đầu

Là thầy cô đấy, trước sau hết mình

Ơn thầy so với học viên

Là nghĩa cử lớn,thầy giành dạy cho

Mừng thầy, mừng cả các cô

Chúc cho các bậc kỹ sư tâm hồn

Yêu nghề tâm huyết nghề hơn

Thành công, hạnh phúc tràn đầy yêu thương

Yêu trò, yêu quý mái trường

Xứng danh nhà giáo, trò thương kính thầy.

Hai người mẹ

Sáng mang con đến lớp

Cho con ăn, rồi đi

Gửi con cho gia sư

Chiều mẹ đón con về

Sáng sớm và chiều, tối

Mẹ là mẹ của con

Cả ngày trên lớp học

Mẹ là gia sư hiền

Phải thật ngoan con nhé!

Phải biết vâng lời cô

Bao nhiêu điều mới mẽ

Trong câu hát lời thơ…

Con mang về tặng mẹ

Con mang về tặng ba

Và bao mẩu chuyện kể

Con tặng ông tặng bà

Ngoan và ngoan con nhé!

Ở lớp như ở nhà

Con có hai người mẹ

Đều yêu con thiết tha.

Chùm thơ ngắn về thầy gia sư chứa đựng nhiều tình cảm chân tình nhất

Về lại trường xưa

Con về thăm lại trường xưa

Các em áo trắng ngây thơ nói cười

Từ đâu hàng lệ tuôn rơi

Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa

Con xa ngày ấy đến giờ

Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài

Giờ về thăm lại trường ơi

Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu

Xây bao nhiêu những nhịp cầu

Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương

Cô thầy là những tấm gương

Hướng cho tuổi trẻ đoạn đường mình đi.

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển trận mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân

Tháng ngày dạy dỗ đon đả

Cho bao thế hệ góp phần dựng xây

Tiếng cô tưởng nhớ mới đây

Xây bao hạnh phúc tràn ngập yêu thương.

Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc α ê

Thương gia sư cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ khờ dại

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ ι nghệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Hoài niệm áo trắng ngày xưa

Thả trôi cánh phượng ngày hè

Trên cành khản giọng con ve kêu buồn

Ngày xưa mong ước chuồn chuồn

Tiếng cười khúc khích tâm hồn bổng cất cánh

Thòm thèm những túi ô mai

Học trò đùa cợt tương lai mong mỏi

Áo trắng tung một trời thơ

Bao nhiêu hoài niệm giấc mơ xếp hàng

Sân trường còn mãi nắng vàng

Thầy cô ngày ấy muôn vàn nhớ nhung

Tìm về ký ức bâng khuâng

Bạn thân nhắc nhớ những lần chia tay

Màu mực lưu bút dần phai

Vọng về bạn cũ trường đây kiếm tìm

Vỉa hè thánh thót tiếng chim

Khát khao cười nói nỗi niềm cố nhân.

Tặng thầy cô

Cảnh sắc trường em buổi tà chiều

Nắng vàng gió nhẹ lá đùa reo

Dòng sông uốn khúc ôm làng xóm

Rồng cuộn mây cất cánh giữa suối đèo

Sinh nhật nhà giáo đã tới rồi

Em viết vần thơ tặng mỗi người

Kính chúc thầy cô vui mạnh khỏe

Bạn thân học giỏi lắm điểm 10

Chiều đông nắng nhẹ phủ đầy cây

Ơn nặng xiết bao với cô thầy

Đã chỉ cho em điêu khôn lớn

Đi tới tương lai nghĩa cáng dày

Mái trường thân yêu xiết bao tình

Tỏa sáng muôn phòng vạn học viên

Lông cánh đủ đầy xây tổ ấm

Cất bước ra bước trưởng thành.

Em viết vần thơ tặng mái trường

Là nơi ấp ủ vạn tình thương

Sáng sáng chiều chiều bao kỷ niệm

Gần xa nghĩa cũ vạn nẻo đường.

Những bài thơ ngắn về thầy gia sư ấn tượng

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống từng ấy người.

Cầm bút lên điều trước hết con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những xúc cảm vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết khi nào con lớn được,

Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng khởi đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Đoạn đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê α

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận thấy.

Cô ơi

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời giáo dục của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn ràng…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như giấc mơ

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Khi nào tái ngộ cô?!

Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc α ê

Thương gia sư cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ khờ dại

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ ι nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân

Tháng ngày dạy dỗ đon đả

Cho bao thế hệ góp phân dựng xây

Tiếng cô tưởng nhớ mới đây

Xây bao hạnh phúc tràn ngập yêu thương

Năm tháng vội vàng

Thời trung học , trong ngôi trường đơn giản

Hàng cỏ tươi , hoa bươm bướm khoe màu

Lũ chúng tôi học tập thì lơ đãng

Nghĩ đến hàng quà bên cổng sân sau

Chợt cô đến , tà áo dài xanh biếc

Như trời xanh , như sóng biển càng xanh

Ánh nhìn cô thật dịu dàng tha thiết

Và nụ cười như tố nữ trong tranh

Từ hôm ấy chúng tôi thành chăm chỉ

Quên trái me chua , quên trái xòai vàng

Trong sách bài biết bao điều thú vị

Lòng say sưa như gió lộng mùa sang

Một năm học là mấy tuần mấy tháng

Là mấy ngày mấy giờ phút thần tiên

Cô mãi mãi tỏa hào quang tỏa sáng

Cho học trò thơm ngát tuổi hồn nhiên .

Những bài thơ về thầy cô và mái trường sâu sắc nhất

Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo lái đón mang

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Cất cánh lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây trơ trọi đứng giữa dòng thời gian…

Con với thầy

Con với thầy

Người dưng nước lã

Con với thầy

Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình

Mười mấy ngàn ngày không tái ngộ

Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại

Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời khích lệ

Mỗi khi tôi lầm lỡ

Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở

Mỗi khi tôi tìm được vinh quang…

Qua buồn vui, qua những thăng trầm

Câu trả lời sáng lên lấp lánh

Với tôi thầy ký thác

Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa

Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!

Từng bước một tôi bước

Với kỷ niệm thầy tôi…

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Dòng sông của mẹ đường cày của cha

Khởi đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng xếp sau cuộc sống

Tuổi thơ em có một thời

Ước mong thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mong đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Đoạn đường thầy ngỡ thỉnh thoảng

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc sống các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển trận mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Những Năm tháng ấy

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của 1 thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô mang con gõ cánh cửa cuộc sống

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con,một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Thân mật nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu tư

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bạt ngàn.

Khi những ngày cuối của thời học viên sắp qua

Con mới giật mình nhận thấy một điều nho nhỏ

Một tình thương bạt ngàn và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con.

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bờ bến,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người mang …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

See also  10 nhà nghỉ Nha Trang sạch đẹp – giá bình dân cho chuyến du lịch tự túc - nhà nghỉ nha trang giá rẻ

Con đò trí thức thầy mang bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy mang tiếp những đò đầy qua sông…

Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Lời trầm thầy tôi

Có những chiều hè, phượng đỏ rơi

Còn đâu năm cũ, sắp qua rồi.

Thương người bạn cũ, ân sâu nặng

Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được cho đi, thầy phải có

Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.

Cho không phải mất, tình muôn thuở.

Thu được đời vui, nghĩa thế thôi.

Những bài thơ về thầy cô cảm động nhất

Gửi về gia sư dạy văn

Có thể hiện tại cô đã quên em

Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt

Vẫn nhớ lời tự nhủ: Sẽ về thăm.

Có thể hiện tại chiếc lá bàng non

Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm

Ai sẽ nhặt dùm em xác lá

Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ

Cho em được trở về chốn ấy

Giữa bạn thân nối vòng tay thân ái

Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học trước hết

Lời cô dạy: “Văn học là nhân học”

Và chẳng ai học xong bài học làm người!

Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười

Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược

Vị sâu cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi

Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!

Bài học cũ chẳng khi nào xưa cũ…

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Bụi phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi

Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi

Trường xưa cánh phượng ngày nao đã

Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn

Viết lên đôi chữ cười vui vẻ

Bảng cũng như ta cũng có “hồn”…

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây

Rớt cất cánh hồn phấn tan từng mảnh

Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm!

Bụi thời gian cứ cất cánh theo gió

Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường khổ sở hóa mong manh

Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã

Giảng giải từng câu thiếu niên thành…

Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao

Bụi trần phấn tỏa mau phai thắm

Nào biết ngày sau sẽ thế nào!

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu

Tóc người xưa cũng chen sợi bạc

Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi

Phút giây ngày ấy như sống lại

Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa

Nào ai không nhớ mình “hưởng” phạt

Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh

Thầy – cô nâng sách tay dìu dắt

Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương

Còn lưu luyến bạn – thầy – cô mãi

Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương.

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Dòng sông của mẹ đường cày của cha

Khởi đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng xếp sau cuộc sống

Tuổi thơ em có một thời

Ước mong thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mong đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Đoạn đường thầy ngỡ thỉnh thoảng

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc sống các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng,

Là đèn đường soi rạng lối em đi.

Còn cô là người mẹ hiền phú quý

Mà trời dành để dạy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy- cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy- Cô dỗ dành

Hiện thời, giờ phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính cô, kính thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy- cô khỏe, trồng người tiếp sau.

Xin lỗi các em

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Hững hờ cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn cất cánh

Ước mong một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc mất màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

Tri ân

Thu tàn trời đã sang đông

Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy

Người trao khát vọng ngày hôm nay

Chắp cho đôi cánh em cất cánh vào đời

Bao chuyến đò lặng không lời

Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai

Bên trang giáo án miệt mài

Hao gầy tâm huyết năm dài tháng qua

Từng câu từng chữ ê α

Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn

Mõi mòn khuya sớm gian truân

Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng

Bao thế hệ đã sang sông

Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng

Mặc cho mưa gió bão bùng

Vẫn lặng lẽ thắp sáng vùng trời mơ

Ngày hôm nay kính dệt vần thơ

Tri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghi

Nẻo đời dẫu có thịnh suy

Dù bao gian lao mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáo ngày hôm nay

Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi

An khang hạnh phúc rạng ngời

Gia can êm ấm vĩnh viễn yêu thương

Dẫu cho cách trở ngàn phương

Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy.

Nghề giáo vinh quang

Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy

Tiễn trò đi là thấy vinh quang

Một nghề cao quý nghiêm chỉnh

Mỗi năm một chuyến “đò ngang” gửi lòng

Mặc dù vậy không mong báo đáp

Chẳng ngại ngần bão táp mưa sa

Thương trò tình nghĩa ruột rà

Trồng cây chỉ muốn nở hoa đẹp đều

Mặc trời đất bao điều năng động

Sự biến thiên cuộc sống luân hồi

Đời người từ lúc nằm nôi

Đến khi nhắm mắt mới thôi học thầy

Chẳng so tính nơi đây nới đó

Yêu thầy cô để tỏ hiền tài

Tri thức không của riêng ai

Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tu nhân

Ngày hiến chương muôn lần ghi tạc

Nghĩa thầy trò không khác cha con

“Trăm năm bia đá thì mòn”

Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền.

Trên đây là những bài thơ hay nhất dành tặng thầy gia sư do dean2020.edu.vn tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Mong rằng nội dung này sẽ giúp các bạn có thêm nhiều lựa chọn để gửi gắm những lời tri ân sâu sắc của mình đến các thầy, các cô của mình nhé!


Xem thêm những thông tin liên quan đến đề tài bài thơ hay về thầy cô

Thơ tặng gia sư ngày 20-11 | Luyện chữ viết | Handwritting

  • Tác giả: Viết Tên Dạo
  • Ngày đăng: 2020-11-15
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 8526 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: luyenchuviet
    ngaynhagiaovietnam
    chudeptiktok
    ✒️Phấn đấu từng ngày để chữ đẹp nhất có thể.Fighting!!!

Những bài thơ về thầy gia sư tự sáng tác hay nhất

  • Tác giả: www.vntrip.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 2274 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Dưới đây là những bài thơ 20-11 hay nhất về đề tài thầy gia sư, mái trường nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 bạn tham khảo nhé!

Thơ Hay Về Thầy Cô 2022 ❤️️ Những Bài Thơ Xúc Động

  • Tác giả: scr.vn
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 6292 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thơ Hay Về Thầy Cô 2022 ❤️️ Những Câu Thơ Ngắn Ý Nghĩa Về Thầy Cô ✅ Tuyển Chọn Thơ Hay Và Cảm Động Nhất Dành Cho Giáo Viên.

26 Bài Thơ Về Thầy Cô Hay Và Ý Nghĩa, Top 15 Bài Thơ Hay Viết Về Thầy Cô Và Mái Trường

  • Tác giả: qmc-hn.com
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 8145 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Thơ chia tay bạn thân, thầy cô, mái trường, những vần thơ xúc động ngậm ngùi lấy đi nhiều nước mắt của độc giả, Lời chia tay chưa khi nào dễ nói, bao nhiều tình cảm, kỉ niệm thiêng liêng gói ghém vào vần thơ, ý nhạc để gửi gắm, nói thay tiếng lòng của mình

  • Tác giả: hocvienpkkq.com
  • Nhận xét: 4 ⭐ ( 3562 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm:

26 bài thơ về thầy cô hay và ý nghĩa

  • Tác giả: taigameionline.vn
  • Nhận xét: 3 ⭐ ( 8627 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Cùng với những lời chúc, tấm thiệp và bó hoa tươi thắm, các bạn cũng đừng quên gửi những bài thơ hay và ý nghĩa đến thầy gia sư trong ngày 20/11, ngày nhà giáo Việt Nam. Dưới đây là những bài thơ về thầy gia sư hay và ý

TOP 80+ Bài thơ hay về thầy gia sư vô cùng xúc động và chân tình

  • Tác giả: elead.com.vn
  • Nhận xét: 5 ⭐ ( 2437 lượt nhận xét )
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: TOP 80+ Bài thơ hay về thầy gia sư vô cùng xúc động và chân tình. Những lời thơ về thầy cô vô cùng mộc mạc nhưng chứa đựng nhiều tình cảm chân tình của biết bao thế hệ học trò.

Xem thêm các nội dung khác thuộc thể loại: giải trí

By Minnie Trieu

Minnie Trieu là người sáng lập website jetstarour.vn – Trang chia sẻ những thông tin về du lịch như khách sạn, các khu du lịch mới nổi hàng đầu Việt Nam. Tốt nghiệp chuyên ngành báo chí của đại học Đại học Thành Công – Đài Loan từ năm 2017, Minnie Trieu chuyên nghiên cứu các chủ đề du lịch, ẩm thực, blog, và các tin tức giải trí thú vị trong và ngoài nước...Xem thêm > Minnie Trieu